Thơ tình buồn yêu buổi chiều mưa

Quá khứ như một bức tranh. Bức tranh ấy đẹp hay xấu là do ở sự cảm nhận của người tạo nên bức tranh đó. Trang sách cũ khép lại, trang sách mới mở ra chứa đựng những điều tốt đẹp và kỳ diệu. Trân trọng ngày hôm qua nâng niu ngày hiện tại… Đó chính là hạnh phúc…

Em ngoan nên không khóc
Dù là đang nhớ anh
Em ngoan.. đâu có khóc!
Chỉ là… hạt mưa nhanh

Chủ nhật này không anh
Em một mình hiu quạnh
Đếm từng con phố vắng
Bước chân buồn lanh quanh

Nhớ anh … em nhớ anh !
Mắt đẫm buồn long lanh
Cố ngoan em không khóc
Chỉ gọi thầm tên anh

*******

Thời gian rồi cũng sẽ trôi qua
Ký ức rồi cũng sẽ xóa nhòa
Nếu kiếp sau có còn tồn tại
Xin làm một kiếp của loài hoa..!

*******

Buồn thiu mỗi lúc về đêm
Nghe như tiếng lá bên thềm đang rơi
Thân này mệt mỏi rã rời
Chỉ mong cuộc sống vơi đi muộn phiền
Tiền làm cuộc sống đảo điên
Tình làm ta thấy ưu phiền đắng cay
Nói sao tâm trạng lúc này
Tiện đây xin chúc một ngày vui tươi

******

Anh chẳng biết tấm hình này ai vẽ
Nhưng thật nó quá đỗi giống em.
Mắt đẹp như chiều tối nhá nhem
Kiểu suy tư như chờ a tan sỡ.
Có lần anh làm ăn vỡ nợ
Cũng điệu buồn ấy thẫn thơ.
Em nói!
Anh đừng mang em vào những vần thơ
Tình mình buồn rồi
Thơ anh chả từ nào có nắng.
Mấy lần!
nước mắt chảy nhiều
Môi mặn.
Rồi…!
Anh có về kịp đâu.

Từ ngày em đã ngủ sâu!
Anh cũng cố nhiều lần hò hẹn.
Có cô giống em … giật mình đến nghẹn.
Xoá vết sơn nhà sao xoá được ánh mắt em.

*********

Trăng bao nhiêu tuổi trăng già.
Người bao nhiêu tuổi mới là hết yêu.
Thương thay cho tuổi xế chiều.
Buâng khuâng bởi một chữ yêu chưa tròn.

Trăng già rồi đến trăng non.
Người già hồn cũng vẫn còn mộng mơ.
Buồn buồn xếp chữ làm thơ
Chữ yêu lạc mất tôi ngơ ngẩn tìm.
Tìm ngày rồi đến tìm đêm.
Vẫn không nhặt được chữ tim thành vần.
Thôi đành khép lại buâng khuâng,
Chữ yêu dang dở cho lần thơ sau.

Loan Nguyen

************

Tại sao vẫn những điều ngộ nhận
Em cứ cho là tôi viết về riêng mình
Thơ trong tôi là những ham muốn đã chung tình
Mượn câu chữ để tôi trải lòng mình trong đó!

Lời bài thơ cũng chỉ như những làn gió
Làm dịu lòng người trước mọi sự bão giông
Chỉ là thơ thôi, xin ai đừng quá để ý bên trong
Xem người viết có tâm tư gì gửi vào trong đó!

Nếu cứ nghĩ suy vậy. Làm cho tôi thật khó
Khi viết bài thơ, tôi chẳng nghĩ tới góc khuất của riêng ai
Chỉ là câu thơ bình thường thôi, tôi đâu dám đua tài
Đừng nghĩ oan, bởi những lời thơ tôi chỉ là những ngôn từ chắp vá!

Tôi xin ai đó đừng cố ngộ nhận quá
Mình cứ thẳng ngay cho vợi nhẹ nỗi lòng
Dù đôi khi tâm hồn cũng chưa thật sự được trong
Thì vẫn cứ coi bài thơ chỉ là vui chơi tìm vần xếp chữ!

Với riêng tôi. Những bài thơ đang viết chỉ là một phép thử
Để xem tâm hồn mình liệu còn đủ sức viết nữa hay thôi. ..!

**********

EM VẪN VẬY

Em cứ vậy giữa giòng đời xuôi ngược
Mặc kệ trời có mưa ướt lấm lem
Cứ vô ưu cho nắng gió khát thèm
Mặc giông bão cuốn đem theo cát bụi.

Em cứ vậy mặc đêm đem lầm lũi
Cứ mỉm cười đùa vui với trăng thanh
Kệ canh khuya sương lạnh có giăng mành
Lòng bình thản chẳng đua tranh hơn thiệt.

Em cứ vậy mặc kệ đời mải miết
Mặc thời gian con tạo biết xoay vần
Thả hồn mình trôi giữa chốn thanh tân
Tâm nhẹ nhõm lòng muôn phần hoan hỉ

Em cứ vậy vui trong từng suy nghĩ
Cứ nhẹ nhàng không ủy mị sân si
Kệ miệng đời nhân gian có nói chi
Nơi cõi tạm chẳng so bì được mất

Em cứ vậy sống với lòng chân thật
Dẫu muộn phiền cứ chất chứa vây quanh
Dẫu cuộc đời đen trắng đổi thay nhanh
Em vẫn vậy chẳng chòng chành nghiêng ngả

Không Phai Màu Nhớ 9.8.2018

**********

Đêm Tháng 09.

Đêm tháng 9 nghe lạnh rồi anh ạ.
Hay vì em..rét mướt ở trong lòng.
Phố đã vắng người người chìm trong mộng.
Biết giờ này.. Anh có nhớ em không ?

Em vẫn thế.. thói quen hay ngủ muộn.
Hay bởi vì..còn mải nhớ ai kia…
Cứ nhắm mắt..đếm đàn cừu tưởng tượng.
Mà hỡi ôi…giấc ngủ chẳng tìm về…

Có chú dế…hình như đang nhớ bạn.
Nên một mình…chú than khóc buồn hiu.
Đêm vắng quá.. Chỉ còn nghe tiếng dế.
Lòng cô đơn… Em càng nhớ anh nhiều…

Đừng xa nhé..khi bàn tay vẫn ấm.
Mắt nhìn nhau..vẫn chan chứa dịu dàng.
Ân tình ấy… Vẫn ngọt ngào tha thiết.
Yêu dấu nào…xin hãy đợi mùa sang..

Đời ngắn lắm…người ta thường bảo thế.
Nên thương rồi…thì hãy cứ yêu thương.
Biết đâu lỡ…mai em thành cát bụi…
Tình yêu kia…cũng chỉ hóa VÔ THƯỜNG….!!!

***********

BÀI THƠ TÌNH ĐÃ CŨ!
Tác giả: Tigon Tím

Bài thơ tình em viết tặng riêng anh
Tự khi nào em không còn nhớ nữa
Kỷ niệm xưa đã phai màu mực úa
Con đường về đã phủ lớp rêu xanh

Hai chúng mình ai có lỗi hả anh?
Đã có lúc em hỏi mình điều đó
Và không biết ở trong tim hai đứa
Có khi nào buốt nhói bởi chuyện xưa

Có những lần em khóc lặng trong mưa
Chờ anh đến nói một câu đã cũ
Mưa cứ rơi và mình em đứng đó
Để một ngày hai đứa mãi xa nhau

Chuyện tình ta đã trôi qua rất lâu
Chẳng còn ai nhớ chuyện ngày xưa nữa
Chợt vô tình chiều nay ngang qua phố
Một thoáng nhìn ánh mắt cháy trong nhau

Anh đừng nói gì vết nứt thêm rạn sâu
Ta gói lại kỷ niệm làm màu cho ký ức
Chỉ là chút thoáng qua thấy tim mình rạo rực
Rồi gật đầu ta lại bước tiếp đi

Để lại sau lưng đừng ngoái lại làm gì
Cho hình bóng phai dần theo năm tháng
Tay đã rời tay, đàn đã rơi phím nhạc
Ta bước về nơi phía trước không nhau

Bài thơ tình em viết đã từ lâu…
Thứ 6 ngày 19 tháng 01 năm 2018

**********

Bài thơ đầu tiên đăng nhóm
Mong các tiền bối chỉ giáo

Nhớ hôm nào em khẽ nói với anh:
“Yêu em rồi đừng thêm ai nữa nhé”!!!
Anh gật đầu và nhìn em cười nhẹ,
Hứa trọn đời mình sẽ mãi bên nhau…

Rồi có người bỗng lặng lẽ đến sau,
Anh vội vã quên đi lời đã hứa.
Em đau đáu từng đêm chờ gõ cửa
Anh bước ra ngoài tìm kiếm những niềm vui…

Từng đêm dài mình em với đơn côi…
Phải chăng em có điều chi lầm lỗi???
Hay tại anh đã cố tình thay đổi???
Để một lần mình mãi mãi mất nhau…

Đêm khuya rồi em hãy ngủ đi mau…
Đừng ngóng trông và đợi chờ thêm nữa…
“Tình yêu suy cho cùng chỉ là một câu hứa
Người ta cố quên em nhớ để làm gì?”

#MinhNgan 13/9/2016

***********

ĐÊM MƯA.

Đêm nay cô ấy về ngang phố.
Phố lạnh vì mưa cô lạnh lòng.
Ân tình ngày ấy hôm nay đã.
Cầm bằng hai chữ chỉ ” bằng không “.

Cô bước về ngang lối hẹn xưa..
Cái thủa người ta..vẫn đón đưa.
” Nhà cũ ” hôm nay tường sơn lại.
Buốt nhức lòng cô..mấy cho vừa..!

Cô ghé về ngang..cái quán quen.
Nơi mà hai đứa.. Hẹn đầu tiên…
Hai ly sinh tố thơm mùi sữa.
Chợt hiện về tim..ánh mắt hiền..

Cô bước lang thang mọi nẻo đường.
Nơi mà chất chứa..vạn yêu thương.
Rồi cô đứng mãi…bên góc phố..
Một bóng in nghiêng..đổ xuống đường..!

Người ấy bây giờ.. Đang ngủ say…?
Hay cùng ai khác ? Đã đan tay…?
Bờ vai vương những..màu tóc lạ..
Chỉ mỗi mình cô…nhớ tình này…!

Trên phố bây giờ.. .mưa vẫn rơi…
Hãy về đi nhé..hỡi cô ơi…
Đừng ôm hoài niệm… Trong đau đớn.
Tàn bão tàn mưa..sáng mặt trời…

Cô hãy về đi…kẻo lạnh nhiều.
Đâu cần kẻ khác..nói thương yêu…
Cô về ủ ấm…đôi tay nhỏ.
Hãy tự mình thương…thương mình nhiều…!!!

Lệ Hồng.

Đêm 04/12/207.

Muốn bỏ viết mà sao không bỏ được. Cứ mỗi khi trời mưa đêm thì cảm xúc lại ùa về.
Ừ thì lại viết vớ vẩn vậy.

*********

NGƯỜI & TA.

Người cách ta cũng chỉ vài con phố.
Vậy mà xa..xa cách đến muôn trùng.
Nơi tít tắp.. Cuối con đường hạnh phúc.
Ta với Người…chẳng thể bước đi chung…!

Ừ chẳng thể ..! Nên thương là đau khổ.
Là trái ngang.. Là mua những muộn phiền.
Là vĩnh viễn… Nỗi buồn sâu trong ngực.
Là ngàn ngày…mất hẳn sự..bình yên..!

Ta không trách..ngàn lần.. Ta không trách.
Người như mây..chỉ ghé lại ngang đời..
Người như mưa..tưới đời ta hoang mạc…
Thì đời này…Ta nguyện chỉ thương thôi..!

Ta nhỏ bé.. Giữa muôn trùng năm tháng.
Ngón tay gầy..không níu nổi thời gian..
Ta chẳng thể..giữ mùa yêu ở lại…
Bởi bông hoa…đến độ sẽ phải tàn..!

Năm tháng ấy… Bây giờ thành dĩ vãng.
Mảnh tình xưa..xin giấu đáy ngực gầy..
Ta đã có.. Những ngày thương đến vậy..
Thì xá gì…không chịu nổi…” chia tay “.

Xin nguyện ước.. Nếu còn làm người nữa.
Ở kiếp sau…xin được lại yêu Người..
Được quỳ trước… Lễ đường bên chân Chúa.
Ta với Người… Trao một bó..HOA TƯƠI…!!!

Lệ Hồng.

Đêm. 05. 12.2017.

**********

CHIỀU CHƠI VƠI!
Tác giả: Tigon Tím

Chiều nay sao buồn quá
Lòng bỗng thấy chơi vơi
Muốn khóc quá người ơi
Khóc rồi buồn có hết?

Cuộc đời sao mỏi mệt
Lòng người sao mênh mông
Cuộc sống quá thăng trầm
Nhấn chìm con tim nhỏ

Chiều lâng lâng thương nhớ
Cho nỗi buồn mơn man
Một ngọn gió đi hoang
Thấy lòng bồng bềnh sóng

Thương cõi lòng trống vắng
Thương cánh cò cô đơn
Thương câu thơ vấn vương
Lỡ sa vào mắt biếc

Chiều rơi trong nuối tiếc
Có ai vớt hộ tôi
Một mảnh hồn chơi vơi
Chìm sâu vào mắt biếc…

Chiều buồn thứ năm ngày 14 tháng 12 năm 2017

********

MỘT NỬA!
Tác giả: Tigon Tím

Một nửa nào ta giấu ở trong nhau
Nửa yêu thương hay nửa buồn giận dỗi
Nửa nhớ nhung hay nửa đời nông nổi
Em hỏi mình nửa nào ở trong anh

Nửa yêu thương em giấu ở trong lòng
Một nửa thôi nhưng cả đời thương nhớ
Nửa giận hờn nửa buồn lòng vô cớ
Em mập mờ anh mở nó coi xem

Nói vậy thôi chứ nửa ở trong em
Là yêu anh bằng trái tim bỏng lửa
Là nhớ anh đến cuồng điên bão tố
Vẫn giả vờ một nửa nhé anh yêu

Một nửa đời đi qua bao dấu yêu
Bao khổ đau, bao lỗi lầm ẩn chứa
Em gom hết những gì còn một nửa
Để cả đời chọn lựa ở bên anh

Một nửa nào cho trái chín ngọt lành…

Đêm nhớ… Thứ 6, ngày 03 tháng 11 năm 2017
P/s: Thương yêu tặng một nửa…

************

THƯ GỬI CỐ NHÂN

Em trả anh cả khoảng trời mộng ước
Ngàn nụ hôn, và nước mắt đắng cay
Cả những ngày tay trong tay hạnh phúc
Hãy coi như trả hết nợ kiếp này.

Kể từ giờ hãy bình yên anh nhé
Vui thật vui bên tình mới ngọt ngào
Em trở về cùng đêm dài lặng lẽ
Ái ân nồng em gửi lại trăng sao.

Đến cuối cùng, rồi thì ai cũng khác
Có còn gì ngoài nuối tiếc đâu anh
Cũng như Thu chẳng thể nào giữ lá
Mãi màu xanh như thuở chớm duyên lành.

Nếu mai ngày có vô tình chạm mặt
Đừng nhìn em bằng ánh mắt hôm nào
Hãy coi nhau như chưa từng quen biết
Đừng nhói lòng để nỗi nhớ chênh chao.

Dẫu trái tim em còn yêu nhiều lắm
Vẫn thương anh, thương gấp đến nghìn lần
Em nén đau gọi “anh yêu” lần cuối
Rồi mai ngày thay bởi tiếng “cố nhân”.

Thu Thu

Bạn đang xem bài viết tổng hợp những bài thơ tình buồn đêm mưa hay nhất tại blog tuonglaila.com Chúc bạn có những giây phúc vui vẻ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *